loading...
VIETAD
Selamat datang di CaraGampang.Com
Loading...

Chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam: “Ðó là một cuộc chiến giết chết sự thật”

July 11, 20170 nhận xét

Ðối với nhiều sử gia, cựu chiến binh, nhà báo Mỹ thì năm 1967 được xem là mốc thời gian quan trọng đã làm thay đổi cục diện chiến tranh Việt Nam và gây ảnh hưởng lớn tới nước Mỹ. Nhân 50 năm cột mốc lịch sử này, nhiều tờ báo ở Mỹ đã đăng tải nhiều bài viết từ các góc nhìn mới làm hé lộ thêm nhiều góc khuất của lịch sử với các số phận từng bị lãng quên, từng bị nghiền nát dưới cỗ máy chiến tranh của nước Mỹ.
Từ cuối những năm 40 của thế kỷ trước, một số nhà báo Mỹ đã sớm có nhận định tương đối chính xác về sự lớn mạnh của phong trào giải phóng dân tộc tại Việt Nam, trong đó có thể kể đến nhà báo - nhà sử học B. Fall (B.Phô). Theo bài Bernad Fall - Người thấu hiểu chiến tranh của F.Logevall (F.Lu-ge-van) - Giáo sư Sử học ở Ðại học Havard (Ha-vớt), thì từ thập niên 50, B.Fall đã nhận thấy Việt Minh đề cao chủ nghĩa dân tộc và đã nhận được sự ủng hộ của đa số nhân dân khắp cả nước. Năm 1953, chính quyền thực dân Pháp tự tin tuyên bố họ kiểm soát toàn bộ đồng bằng sông Hồng, nhưng B.Fall lại đưa ra một bản đồ cho thấy có “sự khác biệt đáng sợ” so với tuyên bố của nhà chức trách Pháp. Ông kết luận, Việt Minh đã kiểm soát khoảng 70% vùng tạm chiếm của Pháp. Và khi các quan chức Mỹ đưa ra tuyên bố tương tự về quyền kiểm soát của họ ở đồng bằng sông Cửu Long, B.Fall cũng đã tiến hành một cuộc khảo sát và thu được một dự báo tương tự: người Mỹ sẽ thất bại giống người Pháp vì họ không thể kiểm soát được dân chúng. Theo F.Logevall, ngay cả khi Mỹ bắt đầu leo thang trong cuộc chiến tranh Việt Nam với ưu thế của lực lượng không quân mạnh nhất thế giới thì B.Fall cũng chưa bao giờ nghi ngờ nhận định của mình. Tại thời điểm đó, B.Fall đã cho rằng, yếu tố chính trị mới quyết định kết quả của cuộc chiến, chính quyền Mỹ đang sai lầm khi sử dụng không quân để đánh phá.
Một hình ảnh chứng minh tội ác của Quân đội Mỹ trong chiến tranh Việt Nam (Ảnh: AP)

Bởi, không quân chỉ có ưu thế trong một khoảng thời gian nhất định, nhưng cái giá phải trả chính là sự tàn phá mảnh đất Việt Nam. B.Fall dẫn lời của chính trị gia thời La Mã Tacitus (Ta-xi-tút) để nói lên quan ngại ấy: “Họ đã tạo ra một sa mạc và gọi đó là hòa bình”. B.Fall cũng là người kêu gọi chính quyền Mỹ và Sài Gòn đàm phán với Mặt trận Dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam, vì ông khẳng định đây là lực lượng chính trị của miền nam Việt Nam mà bom đạn của Mỹ không thể xóa bỏ. Cho tới trước khi mất trên chiến trường năm 1967 ở tuổi 40 do dẫm phải mìn khi là phóng viên chiến trường đi cùng một tiểu đoàn lính thủy đánh bộ Mỹ hành quân “tìm diệt” cách thành phố Huế 14 dặm về hướng tây bắc, B. Fall ngày một trở nên bi quan về sự tàn phá của quân đội Mỹ với đất nước mà ông gắn bó hầu hết cuộc đời. Theo nhà báo Phan Quang, sau khi B. Fall mất, nhà sử học P. Devillers (P. Ðê-vin-lơ) nhận định: “B. Fall là người duy nhất, không ai thay thế được… Nhân dân Mỹ đã mất đi một người rất hiếm, có thể nói cho họ rõ sự thật, giúp họ hiểu đất nước Việt Nam mà anh đã dấn thân hết mình khám phá không mệt mỏi”.
Năm 1967, rất ít người Mỹ có tầm nhìn sáng suốt đáng kinh ngạc như B.Fall. Nhưng 50 năm sau, nhiều người đã nhận ra rằng “chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến giết chết sự thật”, đó cũng là tiêu đề một bài viết của K.Marlantes (K.Mác-lan-tét, cựu chiến binh Mỹ). Mùa xuân năm 1967, trước khi ra mặt trận, K.Marlantes cùng nhiều sinh viên của Trường đại học Yale tham gia một cuộc thảo luận sôi nổi đến 2 giờ sáng về chiến tranh Việt Nam. Hầu hết sinh viên, trong đó có K.Marlantes, đã chế nhạo một thanh niên khi anh này nói rằng Tổng thống L.Johnson (L.Giôn-sơn) đang dối trá về tình hình chiến tranh Việt Nam. Cho đến bây giờ, khi kể câu chuyện này cho những đứa con mình, K.Marlantes vẫn hối hận vì lời đùa cợt ấy. Những người con của K.Marlantes rất ngạc nhiên khi nghe câu chuyện của cha: “Dĩ nhiên là tổng thống đã dối trá. Ðó là nền chính trị dối trá. Lạy chúa! Cha đến từ hành tinh khác ạ?”. Thế nhưng, trước khi cuộc chiến tranh diễn ra ngày một ác liệt, niềm tin và kỳ vọng vào chính phủ L.Johnson hiện diện trong hầu hết người Mỹ đương thời. K.Marlantes thừa nhận mình đã bị chính phủ đánh lừa về sự kiện Vịnh Bắc Bộ, về con số thống kê các tỉnh, thành phố miền nam Việt Nam đã được bình định cũng như số lượng kẻ thù bị giết. Là cựu chiến binh có thời gian dài tham chiến ở Việt Nam, K.Marlantes còn phát hiện ra nhiều sự thật kinh khủng khác. Theo ông, “lính tình nguyện” - khái niệm được Lầu năm góc sử dụng để chỉ chế độ quân dịch của binh lính Mỹ tại Việt Nam, thực chất là để chỉ những người lính bị cưỡng bức thực hiện nghĩa vụ quân sự. Ông cho rằng, đáng lẽ lính tình nguyện phải được hiểu là những người đã lập tức đăng ký nhập ngũ sau vụ trận Trân Châu Cảng hay vụ khủng bố ngày 11-9, và những người như thế có sự khác biệt sâu sắc với lính nghĩa vụ của Mỹ tại Việt Nam. Trong số người K.Marlantes từng gặp, cá biệt có người lính phải tham gia nghĩa vụ quân sự tới bảy đợt. Phần lớn trong số họ là người nhập cư hoặc sắc dân thiểu số trên khắp nước Mỹ. Theo số liệu của K.Marlantes, có tới 200 vụ lính Mỹ bị sát hại bởi lựu đạn của “đồng đội” xuất phát từ nguyên nhân phân biệt chủng tộc. Vì nhiều lý do khác nhau, những kẻ sát nhân này đã không phải ra tòa án binh và nhận tội!
Thực tế, những thanh niên từng bị lừa gạt về chiến tranh Việt Nam để sẵn sàng đăng lính như K. Marlantes xuất phát từ một nguyên nhân quan trọng khác là nhiều thông tin của các phóng viên chiến trường và cựu chiến binh Mỹ đã không đến được với người dân nước này, cho dù vẫn được rêu rao là cuộc chiến được “truyền hình tới tận phòng khách”. Bài viết Cuộc chiến trong phòng khách của Lyndon Johnson của Giáo sư Sử học C.Pach (C.Pác) ở Ðại học Ohio (Ô-hai-ô) đã phần nào hé lộ chính sách bưng bít thông tin dưới vỏ bọc tự do báo chí của Tổng thống thứ 36 của Mỹ. Năm 1967 là thời điểm L.Johnson nhận ra tầm ảnh hưởng của truyền hình với người dân Mỹ, nhất là khi lực lượng tham chiến của Mỹ tại Việt Nam tăng vọt lên con số hơn 400.000 người. Sau Thế chiến thứ hai và Chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên, nhà chức trách Mỹ đã phải miễn cưỡng gỡ bỏ chính sách kiểm duyệt, cho phép phóng viên đưa tin về Việt Nam. Tuy nhiên, họ từ chối cung cấp các thông tin quan trọng về cuộc chiến cho báo chí. Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng A.Sylevestre (A.Siu-vét-xtơ) đã nói với các nhà báo: “Nếu các anh tin rằng các quan chức Mỹ sẽ tiết lộ cho các anh sự thật thì các anh thật là ngu ngốc”. Tổng thống L.Johnson còn phản ứng tiêu cực hơn khi bị nhà báo vặn hỏi lý do ông dỡ bỏ lệnh kiểm duyệt thông tin bằng một câu trả lời đầy tính mỉa mai: “Bởi vì chúng tôi là đồ ngốc”. Bên cạnh việc công khai chỉ trích, buộc tội những tờ báo, kênh truyền hình như CBS đi theo tiếng gọi của tự do báo chí, L.Johnson và cỗ máy tuyên truyền của mình cũng có những kế hoạch riêng. Cụ thể theo C.Pach, vị tổng thống này và tướng W.C Wesmoreland (W.C Oét-mo-len) thay nhau phát biểu trước báo giới và Hiệp hội nhà báo quốc gia bằng những thông tin “tích cực” về cuộc chiến. Tuy không thể bác bỏ các nguồn thông tin “chính thống” này, nhiều nhà báo chân chính của Mỹ vẫn tiếp tục hoài nghi. Sau khi trở về từ Việt Nam, R.Paterson (R.Pây-tơ-sơn) của ABC đã nhận định chính quyền Sài Gòn khi đó còn tham nhũng, thiếu hiệu quả hơn chính quyền tiền nhiệm (chính quyền Ngô Ðình Diệm) và quân đội của chế độ này cần phải mất ít nhất từ một đến hai thập kỷ nữa mới có thể tác chiến hiệu quả. Trong bài viết Cuộc chiến truyền hình đầu tiên, phóng viên kỳ cựu của NBC là R.Steinman (R.Xờ-tai-man) cũng đã thừa nhận đó là cuộc chiến mà người Mỹ không thể thắng sau khi chứng kiến những gì diễn ra ở Việt Nam vào năm 1967.
Cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam không thể thắng lợi bởi lẽ như sự thừa nhận của Tổng thống L.Johnson: “Nếu lịch sử buộc tội chúng ta về (cuộc chiến tại) Việt Nam thì bởi vì chúng ta đang tham dự một cuộc chiến không thể khuấy động nổi lòng yêu nước”. Thật vậy, từ nhiều góc nhìn khác nhau, nhiều nhà sử học, nhà báo và cựu chiến binh Mỹ cuối cùng cũng đi đến nhận định Mỹ không thể thắng trong cuộc chiến tranh phi nghĩa này. Trong bài viết nhan đề Có phải Việt Nam đã giành thắng lợi, M.Moyar (M.Moi-ờ, Giám đốc Trung tâm Lịch sử và Ngoại giao) đã khẳng định lại những quan niệm của nhà sử học M.Pribbenow (M.Pờ-ríp-bơ-nao) là ngay từ đầu người Mỹ đã không có ưu thế trong cuộc chiến tại Việt Nam. Miền bắc đã lãnh đạo lực lượng kháng chiến ở miền nam cho dù họ đã thuyết phục báo chí phương Tây rằng đó là một phong trào địa phương thuần túy. Theo M.Moyar, Hồ Chí Minh là một nhà lý luận cộng sản. Người đã kế thừa Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, và sự truyền bá học thuyết cộng sản trên toàn thế giới đã khiến chính quyền Mỹ lo sợ. Vì muốn ngăn chặn làn sóng cộng sản, Mỹ đã thuyết phục các quốc gia đang nằm dưới chế độ độc tài ở thời điểm đó như Hàn Quốc, Phi-li-pin... gửi quân đến Việt Nam. Chính phủ Mỹ giải thích với đồng minh rằng sự sụp đổ của Sài Gòn có thể dẫn đến một hiệu ứng đô-mi-nô trong toàn khu vực châu Á. Trong khi đó, bài viết Những gì tôi đã chứng kiến của H.D.Greenway (H.D Gờ-rin-uây) biên tập viên của tờ Bô-sơ-tơn toàn cầu, đã đưa ra một kết luận gần gũi và đồng cảm với nhân dân Việt Nam: “Tôi đến Sài Gòn với ý nghĩ chúng ta phải chống lại Liên Xô và Trung Quốc như nghĩa vụ đã hoàn thành tại Triều Tiên. Nhưng trong khoảng thời gian ở đây, quan niệm của tôi bắt đầu thay đổi. Tôi bắt đầu nhận ra người Việt Nam đã tiến hành một cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp và bây giờ là người Mỹ”. Ở một số thời điểm, người Mỹ và đồng minh đã giành ưu thế nhất định trên chiến trường Việt Nam nhưng rút cuộc họ đã thua vì không có lý tưởng chiến đấu và tinh thần yêu nước trong trái tim mình. Ðó là sự thật không thể phủ nhận.
VIỆT QUANG (Báo Nhân dân/tổng thuật)

Share this article :
loading...

TIN NỔI BẬT TRONG NGÀY

Kẻ phản động Trịnh Hữu Long bày trò trên luật khoa tạp chí

(Tindautruongdanchu)-Trịnh Hữu Long -kẻ tự dựng nên trang Luật khoa tạp chí dưới sự hẫu thuẫn của Việt Tân nhằm tuyên truyền, xuyên tạc chố...

Loading...
 
Copyright © 2011. TIN ĐẤU TRƯỜNG DÂN CHỦ - All Rights Reserved

Distributed By Free Blogger Templates | Lyrics | Songs.pk | Download Ringtones | HD Wallpapers For Mobile

Proudly powered by Blogger