Đăng bởi Đấu trường Dân chủ lúc January 25, 2017 , 0 bình luận

Những năm gần đây, vào dịp cuối năm, Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài tổ chức Chương trình Xuân Quê hương để những người con xa xứ có cơ hội gặp mặt, đoàn tụ. Nhưng một số người lại không muốn những việc như vậy được tổ chức, vì qua những gì đã công bố, có thể thấy họ không bao giờ hướng tới hòa hợp dân tộc một cách lương thiện, phù hợp theo truyền thống dân tộc…
Ra đi trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, nhưng chắc chắn trong lòng mỗi người Việt Nam xa xứ đều mang nỗi nhớ tổ tiên, nỗi nhớ cội nguồn. Có lẽ vì vậy mà nhiều năm nay, gần tới Tết Nguyên đán, các sân bay quốc tế của Việt Nam lại nhộn nhịp cảnh tay bắt mặt mừng giữa người trở về với người thân đi đón. Và khi Chương trình Xuân Quê hương phát sóng trên truyền hình thì Tết quê nhà, niềm vui đoàn tụ, tinh thần hòa hợp dân tộc lại dâng tràn trong tâm hồn mọi người Việt Nam xa xứ. Tuy nhiên, lại có một số người vì lòng thù hận mà không muốn chia sẻ với niềm vui ấy, cho nên cứ vào dịp cuối năm trên một số trang mạng xã hội lại xuất hiện bài viết của họ với thái độ hằn học. Điển hình gần đây là bài viết của Le Nguyen. Với sự cay cú, thủ đoạn đổi trắng thay đen, Le Nguyen viết bừa rằng hòa hợp là “thủ đoạn chính trị, là chiêu trò gian manh”, rồi thóa mạ đồng bào Việt Nam ở nước ngoài...!
Chủ tịch nước Trần Đại Quang gặp gỡ thân mật kiều bào (Nguồn ảnh: TTXVN)

Hãy khoan bàn đến những nội dung khác của bài viết này, chỉ riêng việc muốn hòa hợp và hòa giải mà lại đòi đánh đổ Đảng Cộng sản Việt Nam - một đảng đã được Hiến định là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội thì thử hỏi những người này hòa hợp với ai, hòa giải với ai? Trong bài viết này, Le Nguyen còn dẫn phát biểu của ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu Phó Tổng thống chế độ Sài Gòn, để thóa mạ ông và những người Việt Nam ở nước ngoài đang nỗ lực cùng Đảng và Nhà nước Việt Nam đẩy nhanh hòa hợp, chỉ vì ông Nguyễn Cao Kỳ đã phát biểu mong muốn mọi công dân Việt Nam trên toàn thế giới đoàn kết nhau lại, hợp sức xây dựng đất nước.
Là một dân tộc đã trải qua quá nhiều đau thương, mất mát trong các cuộc chiến tranh, thế nhưng bản chất hòa hiếu đã ăn sâu vào tâm hồn và tính cách của dân tộc Việt Nam. Trong lịch sử, sau khi đánh thắng giặc ngoại xâm, các triều đại phong kiến trước đây không những ban hành các chính sách để ổn định, cấu kết lòng dân, hòa hợp dân tộc mà còn thể hiện bao dung, hòa hiếu với cả kẻ thù. Hơn bảy thế kỷ trước, sau khi lãnh đạo quân dân Đại Việt đánh tan cuộc xâm lăng lần thứ ba (năm 1288) của nhà Nguyên, bắt được hòm tờ biểu của một số người Việt gửi cho quân Nguyên để xin được làm quan (như ngày nay thường gọi đó là Việt gian phản quốc), nhưng Thượng hoàng Trần Thánh Tông và Vua Trần Nhân Tông đã có hành động “vô tiền, khoáng hậu” là ra lệnh đốt hết các bức thư ấy và không truy cứu một ai. Đại Việt sử ký toàn thư chép rằng “Thượng hoàng sai đốt đi để yên lòng những kẻ phản trắc” (Đại Việt sử ký toàn thư, NXB Thời Đại, TP HCM năm 2013, tr.318). Trong cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược ở thế kỷ 15, Lê Lợi luôn chăm chút, chú ý tới tình đoàn kết quân dân. Ông tạo điều kiện để: “những người lầm đường theo giặc, nếu hối cải trở về với Tổ quốc thì tha thứ cho đái tội lập công” (Đào Duy Anh - Lịch sử Việt Nam từ nguồn gốc đến thế kỷ XIX, NXB Văn hóa Thông tin, H.2002, tr.318). Sau khi đánh tan quân xâm lược, phẫn nộ trước những tội ác dã man mà quân xâm lược gây ra, nhiều người khuyên nhà vua hãy giết hết số quân Minh đã đầu hàng, Vua Lê Thái Tổ đã dụ những lời vô cùng nhân đức: “Việc phục thù trả oán là thường tình của mọi người, nhưng không ưa giết người là bản tính của người nhân. Huống chi người ta đã hàng, mà mình lại giết chết thì còn gì bất tường hơn nữa. Ví bằng giết đi cho hả giận một lúc để gánh lấy tiếng xấu giết kẻ hàng mãi tới muôn đời, chi bằng hãy cho sống ức vạn mạng người để dứt mối chiến tranh đến muôn thuở, công việc sẽ chép vào sử xanh, tiếng thơm sẽ truyền mãi tới ngàn thu, há chẳng lớn ư!” (Lê Quý Đôn - Đại Việt Thông sử, NXB Khoa học xã hội, H.1978, tr.70). Tương tự, sau khi chiến thắng quân Thanh, Vua Quang Trung không những chiêu nạp và nuôi dưỡng tất cả tù binh, tàn binh quân Thanh, mà còn sai thu nhặt xác quân giặc trên các chiến trường chôn cất và lập đàn cúng tế,…
Trong hơn nửa thế kỷ của thời đại mới đấu tranh vì độc lập, chủ quyền dân tộc, và xây dựng, phát triển đất nước, hòa hợp dân tộc luôn là chủ trương nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Mấy chục năm trước “Lưỡi gươm cắt đất ngăn miền” (Ba mươi năm đời ta có Đảng - Tố Hữu) không chỉ chia đôi đất nước, mà còn chia cắt cả lòng người, len lỏi vào từng gia đình của người dân Việt Nam. Thấu hiểu nỗi đau mất mát do chiến tranh gây ra, nhận thức nghiêm túc về việc mọi người Việt Nam phải đoàn kết, đồng lòng xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, Đảng và Nhà nước Việt Nam hết sức quan tâm, ban hành các chủ trương, chính sách nhằm thực hiện hòa hợp dân tộc, được biểu hiện cụ thể qua Nghị quyết 36-NQ/TW năm 2004 của Bộ Chính trị khẳng định: “Xóa bỏ mặc cảm, định kiến, phân biệt đối xử do quá khứ hay thành phần giai cấp; xây dựng tinh thần cởi mở, tôn trọng, thông cảm, tin cậy lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai. Mọi người Việt Nam, không phân biệt dân tộc, tôn giáo, nguồn gốc xuất thân, địa vị xã hội, lý do ra nước ngoài, mong muốn góp phần thực hiện mục tiêu trên đều được tập hợp trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc”. Tiếp đó là Nghị quyết số 23-NQ/TW năm 2008 của BCH T.Ư Đảng về phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, Chỉ thị 45-CT/TW năm 2015 của Bộ Chính trị về tiếp tục thực hiện Nghị quyết 36 về chính sách đối với người Việt Nam ở nước ngoài và tại Đại hội lần thứ XII Đảng ta khẳng định: “Lấy mục tiêu xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, độc lập, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng văn minh” làm điểm tương đồng; tôn trọng những điểm khác biệt không trái với lợi ích chung của quốc gia - dân tộc; đề cao tinh thần dân tộc, truyền thống yêu nước, nhân nghĩa, khoan dung để tập hợp, đoàn kết mọi người Việt Nam ở trong và ngoài nước”.
Cùng với những chủ trương, chính sách nhất quán về hòa hợp dân tộc, Đảng và Nhà nước Việt Nam đã và đang nỗ lực để các chủ trương, chính sách này nhanh chóng đi vào cuộc sống bằng những việc làm cụ thể, thiết thực. Bên cạnh các chương trình hành động tạo điều kiện thuận lợi để người Việt Nam ở nước ngoài gắn bó hơn nữa với quê hương, đất nước; phát huy tiềm năng trong hợp tác kinh tế, đầu tư, kinh doanh,… là xây dựng các cơ chế luật pháp phù hợp về xuất nhập cảnh, cư trú, hồi hương, quốc tịch, hộ tịch, đầu tư kinh doanh; quyền được mua và sở hữu nhà ở tại Việt Nam… Các hoạt động tập hợp, vận động, gắn kết người Việt Nam ở trong và ngoài nước ngày càng có nội dung phong phú và hình thức đa dạng hơn, như tổ chức các đoàn kiều bào tiêu biểu về thăm đất nước dịp Quốc khánh, Quốc giỗ Vua Hùng, trại hè cho thanh niên, sinh viên kiều bào... Nổi bật trong thời gian gần đây là các chương trình Xuân Quê hương; người Việt Nam ở nước ngoài với chủ quyền biển, đảo; tổ chức đại lễ cầu siêu;… Hằng năm gần 300 lượt chuyên gia, trí thức là người Việt Nam ở nước ngoài về nước tham gia giảng dạy, nghiên cứu khoa học, chuyển giao công nghệ, tích cực đóng vai trò làm cầu nối quan trọng thúc đẩy quan hệ hợp tác quốc tế; cùng với đó là hàng nghìn doanh nghiệp của bà con đã và đang đầu tư với số vốn hàng tỷ USD. Không chỉ đóng góp kiều hối, người Việt Nam ở nước ngoài còn tích cực đóng góp công sức, trí tuệ, tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, nhân đạo, giúp đỡ đồng bào trong nước, vận động các cá nhân, tổ chức của nước sở tại hỗ trợ cho các dự án xã hội ở Việt Nam như xóa đói, giảm nghèo, y tế, giáo dục... Đây thật sự là nguồn lực quý báu góp phần quan trọng vào công cuộc xây dựng và phát triển đất nước.
Chủ trương, chính sách, những việc làm hữu ích chính là sự tiếp nối tinh thần hòa hiếu của dân tộc, cho thấy “dòng máu Lạc Hồng” vẫn chảy trong trái tim mọi người Việt Nam chân chính, yêu nước và nỗ lực để đất nước giàu mạnh. Trong hồi ký của mình, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó Chủ tịch nước, đã kể một câu chuyện xảy ra ở quê bà (Duy Xuyên, Quảng Nam) về đám tang một người nguyên là sĩ quan của chế độ “Việt Nam cộng hòa” đã đi định cư ở Mỹ 20 năm; theo nguyện vọng của ông, thi hài được đưa từ Mỹ về Việt Nam mai táng. Và theo bà kể thì “người đọc điếu văn là con trai một liệt sĩ cách mạng, cháu một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” (Nguyễn Thị Bình - Hồi ký Gia đình, bạn bè và đất nước, NXB Tri thức, H.2012, tr.212). Đó một trong vô vàn thí dụ chứng minh, với cái tâm đen tối, những kẻ như Le Nguyen không hướng tới sự hòa hợp chân chính.
VIẾT PHƯỚC (báo Nhân dân điện tử)

Tags:

Lưu ý: Khi để lại Nhận xét bạn nên click vào ô "Thông báo cho tôi" ở dưới để nhận phản hồi từ Admin

Thể thao

Trong nước

Quốc tế

Giáo dục

Kỷ nguyên số

Công nghệ

Tuyệt chiêu

Văn hóa

Điện ảnh

Giải trí

Sự kiện bình luận

Sức khỏe

Bạn đọc

Bạn đọc viết

Ý kiến bạn đọc

Loading...
Copy

Tiêu điểm