Đăng bởi Đấu trường Dân chủ lúc October 13, 2017 , 1 comment

(Tindautruongdanchu)-Sống ở đời, ai cũng muốn có một chữ “danh”. Nội hàm chữ “danh” chứa đựng ý nghĩa nhân văn, tốt đẹp. Không chỉ là nhu cầu tự thân, khát vọng có một chữ “danh” chính đáng còn là động lực thúc đẩy con người phấn đấu không ngừng tiến bộ. 


Tuy nhiên, do không hiểu biết chữ “danh” một cách thấu đáo mà không ít người đã có những suy nghĩ lệch lạc đến mức sa đà vào con đường háo danh, ham chuộng địa vị một cách thái quá. Đây cũng là một trong biểu hiện suy thoái về đạo đức, lối sống mà Hội nghị Trung ương 4 (khóa XII) của Đảng đã cảnh báo: Một bộ phận cán bộ, đảng viên có biểu hiện háo danh, phô trương, “đánh bóng” tên tuổi, thích được đề cao, ca ngợi.

Ảnh chỉ có tính chất minh họa

Lời Bác Hồ cảnh báo 70 năm trước vẫn còn tính thời sự
Không phải bây giờ, mà cách đây 90 năm, khi Bác Hồ viết tác phẩm nổi tiếng “Đường cách mệnh” (năm 1927), Người đã chỉ ra 14 tiêu chuẩn cần có của một người cách mạng, trong đó có một tiêu chuẩn là “Không hiếu danh. Không kiêu ngạo”. Cũng cách đây 70 năm, khi viết tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc” (năm 1947), trong bối cảnh chính quyền cách mạng nước nhà còn rất non trẻ, tình hình kinh tế, xã hội của đất nước còn muôn vàn khó khăn, gian khổ, nhưng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sớm nhận diện, chỉ ra và cảnh báo những sai lầm, khuyết điểm của cán bộ, đảng viên dễ mắc phải. Một trong những sai lầm, khuyết điểm đó là mắc bệnh hiếu danh, bệnh “hữu danh vô thực”, bệnh ham danh địa vị, bệnh hình thức. Theo Bác Hồ, những cán bộ, đảng viên mắc phải các căn bệnh này đều có chung đặc điểm như: Ham địa vị, hay lên mặt, ưa người khác tâng bốc, khen ngợi mình; hễ làm được việc gì hơi thành công thì khoe khoang, vênh váo, cho ai cũng không bằng mình; tự cho mình là anh hùng, vĩ đại, có khi vì cái tham vọng đó mà việc không đáng làm cũng làm; làm việc không thiết thực, làm được ít suýt ra nhiều; chỉ ham làm chủ tịch này, ủy viên nọ, chớ không ham công tác thiết thực…
Sau bảy thập niên suy ngẫm lại mới càng thấm thía những điều tiên lượng, cảnh báo của Bác Hồ đến nay vẫn chưa hề mất tính thời sự, thậm chí những triệu chứng của căn bệnh háo danh, ham chuộng địa vị trong những năm gần đây càng trở nên trầm trọng hơn. Không ngẫu nhiên mà dư luận xã hội thời gian qua đã có lúc trở nên “nóng bỏng” bởi những cụm từ “cả nhà làm quan”, “cả họ làm quan”, “bổ nhiệm thần tốc”, “lên chức siêu nhanh”, “thăng chức như diều gặp gió”,... liên tục xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng. Đấy là chưa kể sở này “lạm phát” dăm bảy anh phó giám đốc, sở kia thừa những mấy chục cán bộ cấp phòng, sở nọ số lượng cán bộ lãnh đạo gấp nhiều lần số lượng nhân viên... Một trong những căn nguyên sâu xa dẫn đến thực trạng này là tư tưởng phong kiến “một người làm quan, cả họ được nhờ” vẫn còn chi phối nặng nề trong tư tưởng một bộ phận khá đông cán bộ, đảng viên. Phần khác do tâm lý sĩ diện, háo danh, ai cũng muốn có cái “công danh, địa vị” trong xã hội để dễ bề “ra oai, ra oách” với thiên hạ!
Đừng làm biến tướng chữ “danh” chân chính
Thời nay, có những người ham danh, háo lợi đến mức khác thường. Ở mức độ nhẹ, họ khôn khéo lấy lòng người khác, “mua chuộc” nhân tâm, ra sức ra luồn vào cúi, nịnh nọt, ton hót cấp trên để mong được bổ nhiệm vào vị trí cao hơn. Nặng hơn, có người dù ở đâu, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến “cái ghế” mà mình nhắm tới, bằng mọi cách để tiếp cận, leo lên được “vị trí ngon”, thậm chí không ngại ngần sử dụng đủ thứ mánh khóe, chiêu bài để chiếm đoạt được quyền cao chức trọng. Có người háo danh đến mức bất chấp luân thường đạo lý, quên cả tình bằng hữu, chà đạp lên tình đồng chí, đồng nghiệp, sẵn sàng biến “đối tác” thành “đối thủ”, hạ bệ người khác để đạt được tham vọng cá nhân.
Cũng do quá mải mê chạy theo danh vọng đã khiến một số người bị cái “danh” quyến rũ, mê hoặc đến mức mụ mị, lú lẫn, người ta gọi đó là những kẻ “hư danh”. Có người tài hèn đức mọn, nhưng vì sĩ diện, vì muốn “lòe mắt” thiên hạ, họ cố kiếm cho được cái học vị, học hàm này hay cái giải thưởng nọ, danh hiệu kia. Dù không đi bằng đôi chân của mình, nhưng một khi gắn những cái “mác” đó lên tấm các-vi-dít, họ luôn tỏ ra “tự tin, tự hào” khi giao lưu, tiếp xúc, trao đổi với người khác. Hơn thế, họ cố lấy cái “mác” ấy để đánh bóng bản thân, lên tiếng “thuyết trình, rao giảng” trên đăng đàn hội nghị, hội thảo và có lúc cũng “lên mặt” huấn thị, chỉ đạo cấp dưới đầy vẻ… oai phong, lẫm liệt!
Suy cho cùng, cái danh không có lỗi. Cái lỗi là chính người ta đã lạm dụng, đã hiểu sai về nó. Một khi suy nghĩ không thấu, hành xử không đúng về cái danh, tự thân cái danh sẽ mất giá trị. Háo danh à? Có thể bằng mọi giá để đoạt được danh đấy, nhưng cái danh ấy không bền vững, trước sau cũng sẽ bị lung lay từ gốc. Chạy theo hư danh ư? Cũng có thể tìm kiếm được vài ba lợi lộc nào đó cho cá nhân, nhưng cái lợi ấy chỉ nhất thời, bồng bềnh như nước chảy bèo trôi, sớm muộn cũng dễ tàn lụi.
Cách đây mấy ngàn năm, nhà hiền triết cổ đại Khổng Tử từng nói: “Danh chính, ngôn thuận, sự tất thành” và “Danh bất chính, ngôn bất thuận, sự bất thành”. Tạm hiểu điều đó là: “Việc đúng, nói nghe xuôi tai, việc chắc chắn sẽ chôi chảy” và “Việc không đúng, nói nghe không vào tai, việc sẽ không tới đâu”. Đã là bậc quân tử thì phải có “chính danh”. Chính danh, hiểu theo nghĩa tích cực nhất, là biết khả năng, chức phận, trách nhiệm, nghĩa vụ của mình để làm đúng những chuẩn mực đạo đức cộng đồng và luân lý xã hội. Khả năng, năng lực mình đến đâu, thì cố gắng tận dụng, khai thác, phát huy để phục vụ xã hội tới đó. Thế nên, sống ở trên đời, để xứng đáng với tư cách “Người”, đừng bao giờ xem nhẹ, coi thường chữ “chính danh”. Cũng đừng vì danh lợi thuần túy mà biến mình thành một “con rối”, “con thiêu thân” trong đối nhân xử thế và trên con đường tiến thân. Dân gian có câu: “Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng”. Cái danh không bằng tài năng, đức độ, thực lực của bản thân tạo ra, mà càng phải mua đắt bao nhiêu thì giá trị của nó càng bị coi thường, rẻ rúng bấy nhiêu!
Ai cũng tưởng người đời hơn nhau ở chữ “danh”. Thực ra không phải vậy. Khả năng, mức độ tiếp cận, nhận diện, suy nghĩ về chữ “danh” thế nào cho thấu và hành xử đối với chữ “danh” cho đúng với bản chất và phù hợp với logic nội tại của nó, đó mới là thước đo về sự minh triết, đức độ của con người. Đấy là quan niệm đúng mực, thể hiện một cái nhìn văn hóa sâu sắc đối với chữ “danh”. Ngược lại, nếu coi chữ “danh” lúc nào cũng quý trọng, cao sang như “lá ngọc cành vàng” để rồi “lóa mắt, ù tai”, bất chấp dư luận xã hội, tìm mọi cách sở hữu, chiếm đoạt nó thì lại là một cái nhìn lệch chuẩn, nếu không muốn nói là thể hiện thái độ phi văn hóa đối với chữ “danh”.
Làm sao để hai chữ “chính danh” trở về với ý nghĩa, giá trị đích thực của nó đòi hỏi mỗi con người, nhất là cán bộ, đảng viên phải giữ gìn lòng tự trọng, biết tự thanh lọc tâm hồn và gột rửa tâm lý háo danh, kèn cựa địa vị; đồng thời nỗ lực phấn đấu, cống hiến bằng chân tài thực đức của mình. Suy nghĩ và hành động như vậy không chỉ vì sự tiến bộ chân chính của bản thân, mà còn góp phần làm lành mạnh hóa các quan hệ xã hội.


Đình Đồng (dautruongdanchu.com)

Tags:
  1. Chữ "Danh" ai cũng muốn có, nhưng nó chỉ có giá trị được tất cả mọi người công nhận, còn dùng mọi thủ đoạn để có nó thì không phải là "Danh" mà là "Nhục"

    ReplyDelete

Lưu ý: Khi để lại Nhận xét bạn nên click vào ô "Thông báo cho tôi" ở dưới để nhận phản hồi từ Admin

Thể thao

Trong nước

Quốc tế

Giáo dục

Kỷ nguyên số

Công nghệ

Tuyệt chiêu

Văn hóa

Điện ảnh

Giải trí

Sự kiện bình luận

Sức khỏe

Bạn đọc

Bạn đọc viết

Ý kiến bạn đọc

Loading...
Copy

Tiêu điểm